Nếu bạn yêu ai đó…và đã làm mọi cách mà người đó vẫn không cảm nhận được thì…hãy dẹp đi.
Bạn không thể yêu một đứa ngu như vậy được.

Anh yêu em, em lại yêu nó. Để đến đêm về chỉ mỗi nó ngủ ngon.

Đời người là một vở kịch, mỗi người chúng ta đều là nhân vật chính. Có những nhân vật thật tĩnh lặng, có những nhân vật lại rất khoan dung. Còn có những người lại mãi không thể buông tay được, lâu dần liền biến thành một gánh nặng. Gánh nặng càng nhiều, đời người lại càng không vui vẻ. Kiếp người u sầu, xin hãy dùng một trái tim kiên định cùng tâm tư bình tĩnh để đối mặt, đừng bao giờ muộn phiền hối hận vì những điều đã qua.

Nếu ai đó yêu bạn, hãy quý trọng điều đó, vì trên đời này còn nhiều người yêu họ hơn bạn, nhưng họ vẫn chọn bạn để yêu.

1 câu nói “tùy thôi”
- Đủ làm ta thức trắng 1 đêm để suy nghĩ.
1 câu nói “Muốn làm gì thì làm”
- Đủ làm tổn thương 1 ai đó.
1 câu nói “Đến đâu thì đến”
- Đủ làm ta trở nên sống lặng hơn.
1 câu nói “Ừh! Vậy thôi”
- Đủ để nước mắt bật trào dù đã cố kìm nén…

Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, Tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau.
- T.C.S

Chia tay rồi, từ xa lạ đến thân thuộc, rồi từ thân thuộc trở thành xa lạ, thậm chí chẳng thể nào làm bạn nữa…

Chia tay rồi, thành phố này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng một khi đã tránh thì chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại nhau…

Chia tay rồi, vẫn biết đối phương ở nơi nào, vẫn biết đến những nơi nào có thể tìm được người kia, nhưng còn lý do gì để tìm nhau nữa? Đôi lúc muốn gạt lòng lướt qua chỉ mong tình cờ một lần chạm mặt, nhưng rồi cũng không đủ dũng khí. Buông tay rồi, không nên tìm lại quá khứ…

Chia tay rồi, đâu còn gì ràng buộc chúng ta? Chúng ta lảng tránh những cơ hội có thể nhìn thấy nhau, để rồi sau đó thầm hi vọng được gặp lại một lần. Gặp lại rồi thì được gì? Còn tò mò gì về cuộc sống của người kia? Tò mò rằng người kia sống có tốt không? Có khi nào đau buồn và dat dứt như mình không? Nhưng có hay không thì nào có liên quan gì đến cuộc đời của ta nữa?

Không liên quan, không còn liên quan nữa, và có thể cả đời này sẽ chẳng bao giờ còn liên quan...khi đã lựa chọn buông tay rồi, thì chỉ có thể chấp nhận làm người dưng.


Moctieungu | Chỉ còn là người dưng

(copy & paste please source: Moctieungus tumblr)

"Tôi không có ai để nhớ và cũng không có ai để quên. Tôi đã nhớ một đời và đã quên hết nửa đời…"

Viết bên bờ Loiret | Trịnh Công Sơn

Đừng để ai nói rằng con không thể làm được điều gì đó, kể cả là bố. Được chứ? Con phải phải bảo vệ cho ước mơ của mình. Những người thường không làm được điều gì cho chính mình, họ sẽ nói với con nên từ bỏ ước mơ. Nếu con thực sự muốn điều gì, hãy làm nó.



Có người nói tình yêu như một dòng sông…
Cuốn đi bao con tim mỏng manh, yếu ớt.
Có người lại nói tình yêu như một lưỡi dao sắc bén…
Rạch nát tâm hồn chúng ta ra thành từng mảnh.
Nhưng có người lại cho rằng tình yêu chính là sự khát khao.
Một sự khát khao vô bờ bến.
Nhưng với tôi, tình yêu như một nụ hoa mong manh, nhỏ bé…
Để cho chúng ta cùng chung tay vun bón.

Nếu sợ cảnh chia ly, thì trái tim chúng ta sẽ không bao giờ được khiêu vũ.
Nếu sợ bị đánh thức, thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ có được những giấc mơ đẹp.
Nếu sợ bị phụ bạc, thì chúng ta sẽ không bao giờ dám hiến dâng.
Nếu luôn nơm nớp sợ cái chết thì chúng ta sẽ bỏ lỡ những khoảnh khắc tuyệt đẹp của cuộc sống.

Khi bạn một mình trong những đêm dài vô tận, và bơ vơ trên con đường dài bất tận.
Bạn đang thầm nghĩ rằng tình yêu chỉ dành cho những ai may mắn và mạnh mẽ, thì hãy luôn nhớ một điều:
Cho dù mùa đông có rét mướt thế nào đi nữa, thì nằm sâu dưới lớp tuyết trắng tê buốt kia vẫn có một chồi non…
Đang nhẫn nại chờ đợi những tia nắng ấm áp của mặt trời, để vươn mình nở thành một bông hoa rực rỡ của mùa xuân.

Ký ức của một con người có thể đã như một đám mây
sẽ lãng quên như chưa hề gặp mặt
sẽ vô tâm như khi gặp một người lạ không cần thiết
sẽ hỏi chúng ta quen nhau à sao mình không được biết
sẽ bật cười khi ai đó nhắc về một quãng đời đã chết
nhớ để làm gì?.



"Tình bạn và tình yêu giống nhau, đều có một thời hạn sử dụng. Suy nghĩ một chút, có bao nhiêu bạn bè đã không còn liên lạc, vẫn lặng lẽ tồn tại trong sổ danh bạ của mình. Không phải là không muốn liên hệ, chỉ là nhân sinh tàn khốc, thời không biến đổi, đời tôi và bạn không có khả năng giao nhau một lần nữa. Thay vì gặp lại, không bằng hoài niệm, thay vì níu kéo, không bằng tùy duyên. Nhân sinh chẳng qua cũng chỉ là một chuyến lữ hành, bạn đi ngang qua tôi, tôi đi ngang qua bạn, sau đó, mỗi người đều tự đi về phía trước."


-St

Nghịch lý cuộc đời !


Nghịch lý cuộc đời !


1. Cha mẹ chỉ biết cho, chẳng biết đòi. Con cái thích vòi mà không biết trả.
2. Cha mẹ dạy điều hay, kêu lắm lời. Bước chân vào đời ngớ nga ngớ ngẩn.
3. Cha nỡ coi khinh, mẹ dám coi thường. Bước chân ra đường phi trộm thì cướp.
4. Cha mẹ ngồi đấy không hỏi, không han. Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.
5. Con trai chào trăm câu không bằng nàng dâu một lời thăm hỏi.
6. Khôn …đừng cãi người già, chớ có dại mà chửi nhau với trẻ.
7. Mỗi cây mỗi hoa, đừng trách mẹ cha nghèo tiền nghèo của.
8. Cái gì cũng cho con tất cả, coi chừng ra mả mà cười.
9. Đồng tiền trên nghĩa, trên tình, mái ấm gia đình trở thành mái lạnh.
10. Gian nhà, hòn đất, mất cả anh em. Mái ấm bỗng nhiên trở thành mái nóng.
11. Bố mẹ không có của ăn của để, con rể khinh luôn.
12. Ngồi bên bia rượu hàng giờ, dễ hơn đợi chờ nửa giây đèn đỏ.
13. Củi mục khó đun, chồng cùn sống bậy, con cái mất dạy, phí cả một đời.
14. Hay thì ở, dở ra tòa, chia của chia nhà, con vào xóm “bụi”.
15. Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe hay. Mẹ ốm bảy ngày không lời thăm hỏi.
16. Bài hát Tây Tàu hát hay mọi nhẽ. Lời ru của mẹ chẳng thuộc câu nào.
17. Khấn Phật, cầu Trời, lễ bái khắp nơi, nhưng quên ngày giỗ Tổ.
18. Vào quán thịt cầy, trăm ngàn coi nhẹ, góp giỗ cha mẹ suy tị từng đồng.
19. Giỗ cha coi nhẹ, nuôi mẹ thì không. Cả vợ lẫn chồng đi làm từ thiện.
20. Một miếng ngọt bùi khi còn cha mẹ, một miếng bánh đa hơn mười ba mâm báo hiếu.
21. Cha mẹ còn thơm thảo bát canh rau. Đừng để mai sau xây mồ to, mả đẹp.
22. Bảy mươi còn phải học bảy mốt. Mới nhảy vài bước chớ vội khoe tài.
23. Đi chùa công đức vài trăm không tiếc, tiếc từng hào phụng dưỡng mẹ cha.

"

Nếu tình yêu không đủ lớn,
nỗi nhớ nào rồi cũng sẽ qua


Tôi đói bụng, bạn đem cái bánh giấu đi rồi nói:
Bạn cũng đói, đây chính là xã hội.
Sưu tầm


Có rất nhiều lúc, tôi khóc không phải vì buồn. Tôi chỉ muốn để nước mắt được rơi tự do để trôi tuột đi hết những chuyện đã qua còn lưu giữ lại trong lòng…

- Trên nẻo đường hiu quạnh | Mộc Diệp Tử.

Có người từng nói, trong cuộc đời bạn sẽ gặp 4 người: đầu tiên là bản thân bạn, thứ hai là người bạn yêu nhất, thứ ba là người yêu bạn nhất, thứ tư là người sẽ cùng chung sống với bạn cả đời. Cuộc sống rất thích đùa giỡn chúng ta, người bạn yêu nhất, vĩnh viễn sẽ không lựa chọn bạn; người yêu bạn nhất, vĩnh viễn không phải là người bạn yêu nhất; mà người sẽ cùng chung sống một đời với bạn, cũng không phải là người bạn yêu nhất hay người yêu bạn nhất, người đó chỉ là người xuất hiện đúng thời điểm nhất mà thôi.

- Nguồn: weibo | Dịch: Hòa Hỏa


Khi thành phố này không đủ rộng cho nỗi cô đơn của tôi đứng khóc
Tôi lại đi..

(via malakh-lostway)

"Yêu 1 người, đôi khi rất cần sự cố chấp, kể cả nỗi đau sau đó, cũng là do mình tự nguyện gánh lấy."
-Hamlet Trương-


Vì em không biết ai chân thành, ai giả dối nên em quyết định: để tất cả ở ngoài vòng an toàn của em.
Em không muốn buồn chán như trước đây nữa. Em muốn vui vẻ sống hết kiếp này.
Vậy nên, nếu anh không thể chắc rằng sẽ luôn cùng em vui, thì xin đừng bước vào. Để em yên.”

Có những ngày cuộc sống này lạ lắm. Tôi nhìn mọi người bằng những cái nheo mày hờ hững và chẳng mấy thiết tha. Tôi trả lời những câu hỏi một cách qua loa và mỉm cười bằng cơ môi gượng gạo. Là tôi đang muốn gì đây, trông chờ gì đây mà lạnh lùng trong chính lòng mình quá vậy? Thì chả trách người đời họ bảo tôi kiêu.

Tôi cũng biết, thật ra không phải người ta xung quanh mình không đủ tử tế, mà là do tôi quá thừa những đa đoan. Tôi giữ trong lòng quá nhiều bề bộn để ngoảnh mắt phía nào cũng thấy trực diện nỗi cô đơn.

"Vĩnh viễn không nên ước ao cuộc sống của người khác, cho dù người đó nhìn có vẻ giàu sang, hạnh phúc. Vĩnh viễn không nên đánh giá xem người khác có hạnh phúc hay không, cho dù người đó nhìn có vẻ cô đơn, khổ sở. Hạnh phúc như người uống nước, ấm lạnh chỉ có thể tự biết. Bạn không phải tôi, làm sao thấu được con đường tôi đã đi, làm sao hiểu rõ hạnh phúc hay khổ sở trong lòng tôi."

Cre: 唯美式情感语录

"Cắn trúng lưỡi mới biết ăn gì cũng không thể quá gấp gáp. Có yêu sai người mới biết không phải cứ chấp nhất là có thể đến với nhau. Tất cả những việc ta trải qua đều là tất nhiên, không vấp ngã vĩnh viễn làm sao có thể biết được con đường nào bằng phẳng nhất."

Cre: 唯美式情感语录

Thủa đôi mươi mới bước vào đời, tiền tài, danh vọng, địa vị, đều không có. Chúng ta choáng ngợp với thế giới, thấy qua khó khăn, quá gian khổ để làm nên chuyện, và rồi đôi khi chúng ta đi bước đi sai lầm, vấp ngã, thay đổi cả tương lai và phần đời của mình sau này.
Chúng ta lựa chọn, biết đâu là đúng? Biết đâu là sai? Chỉ đến khi muộn màng nhận ra cái giá phải trả đắt đến cỡ nào, chúng ta mới mong muốn được quay lại và được làm lại. Tuổi trẻ ai nói là không có hối hận? Chúng ta đã làm sai rất nhiều, hối hận rất nhiều, chỉ là cho dù có hối hận, chúng ta cũng không cách nào quay lại như trước được nữa…

"Có những lúc, bạn cảm thấy rất mệt mỏi, đó là bởi bạn đã nghĩ quá nhiều. Những người đa tâm thường sẽ sống rất khổ sở, bởi vì quá dễ dàng bị người khác tác động đến. Người nào càng nghĩ nhiều tâm tình sẽ luôn hỗn loạn, kết quả sẽ tự làm bản thân bế tắc trong mớ muộn phiền ấy, không thoát ra được.
Nghĩ càng đơn giản thì thế giới quanh bạn cũng sẽ đơn giản hơn, hạnh phúc cũng sẽ dài lâu. Tâm trạng tự do một chút, đi đến đâu cũng sẽ thấy vui vẻ. Có những khi, thay vì cứ luôn nghĩ quá nhiều, chẳng bằng hãy vứt bỏ đi muộn phiền. Không tim không phổi, mới có thể sống mà không thấy mệt mỏi.”

{Nguồn: weibo | Dịch: Hòa Hỏa}

Có một vài người bạn, họ đến với đời ta một cách lặng lẽ rồi cũng đi hệt như lúc đến. Nhưng buồn hơn cả là chính ta cũng thầm chấp nhận sự rời đi của họ. Không buồn, không tiếc, cũng không níu giữ! Bởi ta cho rằng, một người khi đã muốn rời đi thì dù có cố giữ cách nào cũng trở nên vô nghĩa, vì vậy ta để họ đi…
Thứ tình bạn ấy không tồn tại quá lâu, vậy mà lại đủ làm cho con tim sứt sẹo để không thể mở lòng cho những người bạn mới, xứng đáng hơn!

Cuộc đời em có một nguyên tắc, không cần làm một người luôn luôn có vị trí cao nhất trong bất kỳ mọi việc nhưng khi lấy một người đàn ông - với anh ấy, em phải là người được yêu thương và bảo vệ nhất. Nó giống như việc, em luôn nhỏ bé trên đường phố, mờ nhạt trong đám đông, nhưng trong thế giới của anh, em đủ cao để anh tìm thấy và quay về khi anh lạc đường.

"Nhiều khi tôi nghĩ suy lắm về cuộc đời của mình, đi đến đâu, ra sao, thế nào, ở với ai đến trọn đời trọn kiếp ?
Và thế là lại sầu.
Chẳng một điều gì rõ ràng cả. Thứ mình muốn hoá ra mình lại chẳng giỏi, thứ mình có lại sao cứ dễ phôi phai, người mình cần thì lạnh nhạt với mình một mực, người mình xem chỉ hơn một chút người dưng lại yêu chiều mình như thể…
Tóm lại suy nghĩ đến mệt vẫn không có lối ra, bản thân trong tâm niệm lúc nào cũng chao đảo như thuyền trên đại dương, lại tự mình lẩm bẩm với bản thân minh: thôi, mọi chuyện rồi cũng sẽ qua ấy mà…”

Tình yêu, khiến người ta phải nhớ, sau đó dùng cả đời để quên…

“Ước mơ của cô là tìm được một người đàn ông mà trong mắt anh ta chỉ có mình cô, không cần làm nhiều chuyện cảm động, không cần một mối tình phức tạp, càng đơn giản càng tốt.”

”- Vì sao từ tình bạn trở thành tình yêu rất bình thường, thế nhưng từ tình yêu trở thành tình bạn lại kì lạ nhỉ?
- Khăn mặt dùng lâu có thể trở thành giẻ lau, mà lấy giẻ lau làm khăn mặt có phải rất không bình thường không?”

"Trong cuộc đời này ai cũng có lúc may mắn được làm một thời của nhau. Một thời gói bằng tất cả những nâng niu, những thương yêu ngọt ngào và trong trẻo nhất. Một thời mà có sống thêm bao lần

Có những người dùng thái độ lạnh lùng xa cách để ngăn người khác đến gần. Cũng có những người dùng thái độ khách khí nhã nhặn để cự tuyệt sự tiếp cận. Không phải cứ không cười là khó gần, đôi khi những người hay cười nhất lại là những người khó đoán nhất.

"Người hiểu bạn sẽ dùng cách thức mà bạn mong muốn để yêu bạn. Người không hiểu bạn sẽ dùng cách thức của anh ta để yêu bạn. Vì thế, người hiểu bạn sẽ làm ít mà được nhiều. Người không hiểu bạn làm nhiều nhưng kết quả lại chẳng được bao nhiêu, anh ta càng ra sức yêu bạn càng cảm thấy mệt mỏi. Trong chuyện tình cảm, hiểu so với yêu đôi khi còn khó hơn."

Đừng đánh thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác. Bởi vì mỗi người đều có một cá tính khác nhau.

Đừng đặt mục tiêu của mình dựa vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết được những gì tốt nhất cho chính mình.

Đừng cho đi những gì thân thiết và gần gũi nhất. Hãy giữ mãi chúng như một phần cuộc sống của bạn. Vì không có chúng thì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa.

Đừng để cuộc sống vuột khỏi tầm tay, bằng cách sống trong quá khứ hoặc cho tương lai, mà bạn hãy sống thật tốt cho hiện tại.

Đừng thất vọng khi bạn vẫn còn có gì đó để cống hiến. Không có gì thật sự chấm dứt cho đến khi bạn dừng lại không muốn cố gắng nữa.

Đừng sợ hãi khi nhận thức rằng mình là người không hoàn mỹ. Vì khi nhận thức được điều này thì bạn đang trở thành một người hoàn mỹ rồi đó.

Đừng sợ khi đối diện với hiểm nguy. Hãy kiên trì vuợt qua thì bạn mới học được bài học can đảm.

Đừng xua đuổi tình yêu ra khỏi cuộc đời của bạn bằng cách nói rằng nó khó mà tìm được. Cách nhanh nhất để tìm được tình yêu là cho tình yêu, nhưng khi được tình yêu thì bạn đừng nên nắm giữ nó quá chặc, vì như vậy thì bạn sẽ bị mất nó rất mau.

Đừng bỏ quên ước mơ của bạn. Nếu không có mơ ước thì sẽ không có mục đích. Cuộc sống mà thiếu mục đích cũng như chim gãy cánh không muốn bay cao.

Đừng đi qua đời sống quá nhanh vì bạn không những chỉ quên đi nơi bạn đã đến mà còn quên cả hướng đi tới của chính mình. Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước một.

"Đừng bao giờ nói ra những lời lẽ khó nghe khi tâm trạng không tốt. Bạn sẽ có nhiều cơ hội để thay đổi tâm trạng, nhưng bạn sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa đổi những gì bạn đã nói ra."

{Sưu Tầm}

"Khi một người bỏ bạn ra đi rồi lại quay trở về, điều bạn nghĩ tới không còn là việc lo sợ người ấy lại bỏ đi mà sẽ là một ngày nào đó có lẽ bạn sẽ bỏ đi.."

"Nếu có ai đó đột nhiên không tốt đẹp như những gì bạn vẫn thường nghĩ về họ, thì cũng chưa chắc là họ đã thay đổi,mà có thể là bạn đã đánh giá sai về họ ngay từ đầu, họ vốn chưa bao giờ tử tế."

{Minh Nhật}
des by tmn@Kitesvn.com

Không có nước mắt, không có phẫn nộ, con người khi đau khổ nhất, lại trở nên chết lặng….

— [st]

"Đừng bao giờ nói ra những lời lẽ khó nghe khi tâm trạng không tốt. Bạn sẽ có nhiều cơ hội để thay đổi tâm trạng, nhưng bạn sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa đổi những gì bạn đã nói ra."

{Sưu Tầm}
des by Aqua@Kitesvn.com

"Đôi lúc người ta không muốn tìm hiểu sự thật, không phải vì họ sợ bị tổn thương, mà chỉ đơn giản là họ muốn cho người khác 1 con đường để trở về."

{Sưu Tầm}
des by |Invisible|@Kitesvn.com

Khi một người bỏ bạn ra đi rồi lại quay trở về, điều bạn nghĩ tới không còn là việc lo sợ người ấy lại bỏ đi mà sẽ là một ngày nào đó có lẽ bạn sẽ bỏ đi..

"Một người đàn ông yêu một cô gái, chính là yêu chí khí tiến thủ của cô ấy, yêu dung nhan xinh đẹp của cô ấy, sự thông tuệ độc đáo của cô ấy. Biết bao người có thể yêu được dấu ấn mà thời gian lưu lại trên gương mặt của cô ấy? Yêu được trái tim bị cuộc sống cứa đến chằng chịt sẹo của cô ấy?"

"Năm hai mươi tuổi, bạn đã làm những gì?
Bạn đã chín chắn chưa?
Đã lập gia đình chưa?
Có nhớ về năm tháng vội vã đó của bạn hay không?
Có bật khóc vì những cuộc chia tay không thể tránh khỏi trong cuộc đời mình hay không?
Bạn vẫn còn nhớ?
Hay là đã quên?
Có còn lưu giữ hình ảnh của những con người ấy trong trái tim mình hay không?
Đã vơi lòng… trước tuổi xuân hay chưa?”



phụ nữ và 7 vai trong cuộc đời. Tác giả : Minh Chính (ĐH XHNV)

với anh trai : “Tuổi thơ bước cùng nhau, trưởng thành chia đôi ngã, dù thế nào vẫn mãi là anh em”

với em trai “: “Nếu hạnh phúc là tấm chăn hẹp thì có mấy khi chị để em chịu lạnh đâu em”

với một nửa “ "Người vẫn chờ cửa anh mỗi tối ngoài mẹ… là em". thường đàn ông khi lớn mới hiểu được lòng mẹ, và khi sa cơ lỡ vận sẽ hiểu được lòng vợ

với con yêu “Mẹ là một điều gì đó rất thiêng liêng. Con mạnh mẽ lên từ trong chính sự dịu dàng của mẹ. Đứng trước người con thương, hãy cứ là chàng trai kiên cường nhất. Nhưng về với mẹ rồi, con có quyền được bé dại nghe không”

với cháu yêu :”bà sợ một ngày sẽ thành đứa trẻ…lạc đường về nhà và quên mất người thương”

Giữ mình


GIỮ MÌNH.

Mỗi sớm thức dậy tôi luôn dành ra vài giây để nhắc nhở bản thân mình.

Giữ mình không nổi nóng khi mỏi mệt.
Giữ mình không nhu nhược truớc sai lầm.
Giữ mình không hài lòng với một vài điều.
Giữ mình truớc những cám dỗ chết người từ cuộc sống.

Tôi không phải là thần thánh đâu, tôi cũng là một người bình thường thôi, và đã từng là một người rất tệ.

Sống ích kỉ chỉ biết cảm xúc của bản thân mà không quan tâm tới cảm xúc của người khác. Tôi hay nổi nóng, dễ chán nản và không kiên trì.

Hay chỉ trích người khác mà không nhìn lại bản thân mình, đó cũng là một điều mà tôi đã từng sai.Học cách giữ lại những lời nói cay nghiệt và thay vaò đó là những lời động viên, những lời chia sẻ chân thành và nhìn vaò những điều tốt của người khác.

Bản thân tôi cũng có rất nhiều thất bại trong cuộc sống, với gia đình với bạn bè và trong công việc. Tôi không hài lòng với bản thân mình để tự nhủ mình cố gắng hơn trong cách sống, cách yêu thương.

Cũng đã từng chán nản và gục ngã như bao người khác, cũng bướng bỉnh, ngây dại. ..đó là một phần của qúa khứ..và tôi đã dần từ bỏ.

Sống đơn giản với hai chữ GIỮ MÌNH. Nghĩ thật nhiêù truớc khi làm một việc gì đó.Có thể chưa làm được tất cả ngay nhưng tôi sẽ từng bước làm lại.

Thắp sáng cuộc đời mình bằng chính tâm hồn mình vậy!

Còn bạn thì sao?

Những ngày buồn


NHỮNG NGÀY BUỒN...
Những ngày buồn là những ngày dù cho tôi có cố gắng thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn phải tự an ủi mình:
-Mày chưa làm đúng cách đó thôi.
Những ngày buồn là những ngày dù có rất nhiều người sẵn sàng lắng nghe những gì tôi chia sẻ nhưng lại chẳng có ai sẵn sàng lắng nghe những điều tôi muốn nói đến tận cùng.
Những ngày buồn là những ngày giữa tháng năm mùa hạ oi nồng, cái nóng hừng hực bốc lên, một mình tôi đi giữa cái nắng chói chang, nghe những giọt mồ hôi ướt đầm cả áo, nghe cái bóng xanh xao đi bên cạnh thì thào:
- Đường vắng quá, có phải không?
Những ngày buồn là những ngày tôi thực sự thấy thế giới mình bó hẹp lại dù cho tôi đã và đang cố gắng để nới rộng nó từng ngày.Những mối quan hệ dần trở nên mờ nhạt,những người bạn thân quen bỗng trở nên xa lạ hơn bao giờ, những người xa lạ lại càng xa lạ hơn.Tôi gặp lại họ vào một chiều chênh chao nắng, tôi cười và họ đáp trả.Tôi tiếp tục đi con đường tôi và họ đi con đường của họ.Có lẽ cái nhếch môi mờ nhạt để chào nhau cũng không cần thiết nữa rồi.
Những ngày buồn là những ngày tôi bỗng cảm thấy có quá nhiều thứ khác so với trước đây.Ờ mà cũng phải thôi, trái đất vẫn quay, vậy thì có lý do gì mà mọi vật không đổi khác? Họa chăng chỉ có những người vô tri mới không bị những vồ vập, va vấp của cuộc sống làm cho chai sần.Và rồi tôi nhận ra, mấu chốt của vấn đề không phải là cái gì đã thay đổi mà cái chính là góc nhìn của tôi đã thay đổi từ bao giờ.Nó mở rộng ra nhưng lại đau buồn hơn trước.Có lẽ cận cũng là một lợi thế không nên được chữa lành.
Những ngày buồn là những ngày dù có rất nhiều thứ phải làm, phải học, ngày mai còn rất nhiều thứ quan trọng mà tôi vẫn chưa kịp chuẩn bị xong,tôi lại tự trách mình sao phí lãng thời gian đến thế nhưng tôi vẫn không sao tập trung vào được những con chữ, con số mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ gắn với sự nghiệp của tôi suốt cả cuộc đời.
Có một đôi lúc nào đó, tôi cũng tự vẽ lên cho mình những mơ ước,những lối đi nhưng lại chưa bao giờ đủ can đảm để thực hiện chúng.Lý trí bao giờ cũng thắng khi chữ nghĩa, chữ tình đã ăn sâu vào tâm trí của mỗi con người và nó bao giờ cũng chọn cách có chỉ số an toàn cao hơn.
Những ngày buồn là những ngày tôi tự cười với chính bản thân mình rằng:
-Biết bao giờ mày mới trở nên có ích được đây?
Những ngày buồn là những ngày dù cho có ai bên cạnh tôi đi nữa, tôi vẫn chỉ thấy cái bóng nhỏ bé của mình in trên mặt đường, cô độc và nhỏ nhoi.

- Trong mắt người ngoài , tôi là 1 người lạnh lùng , ít nói : )
- Trong mắt bạn bè , tôi là 1 người nói nhiều đến phát sợ :))
- Trong mắt người thân , tôi lại là 1 người vô tâm và cứng đầu : )
- Nhưng khi tôi một mình thì lại là 1 người mang nhiều tâm sự ..

Em biết rằng, trong một phút giây nào đó, anh sẽ bất chợt nhớ đến một người nào đó… không phải em.

Em không biết khoảnh khắc đó, em có ghen không nữa, nhưng nó làm em nghẹt thở, suy nghĩ, và cuối cùng vẫn nhắc mình phải bình tĩnh…

Cô ấy - trước đây chả làm em ghét.
Vì đơn giản với em đó cũng chỉ như một cơn mưa rào. Mưa rồi, chỉ làm ướt đường, rồi sẽ khô nhanh thôi…

Em đợi chờ lúc khô ráo đó, dè dặt và cẩn thận, như một đứa trẻ bước vào một nơi mới lạ… Em thấy rằng nơi ấy thật lạ, thật đẹp, thật thoải mái.. Và cũng chẳng có bất kỳ thứ gì gây khó khăn với em.
Có lẽ, đó là không gian của riêng em thật rồi…

Nhưng đâu phải cái gì cũng bằng phẳng như mình nghĩ và mình mong muốn.

Cô ấy ghét em. Vì nghĩ em đã cướp mất một điều quý giá của cô ấy.

Vậy là, cô ấy - đang ngầm trách em ?

Vậy là, bước chân đầu tiên vào nơi đó, chính là bước chân sai lầm ?


Cô ấy - và - anh - đã từng yêu nhau.
Khoảng thời gian chẳng dài, cũng không phải ngắn, nhưng nhiều tình cảm và hồi ức.

Em đã nghĩ rằng, mình quan trọng.

Nhưng, cô ấy - như một chiếc bình cổ vậy, càng cổ càng quý.
Có lần, em đã chạm vào chiếc bình quý giá ấy, và anh đã mắng em, đừng chạm vào nó, cô có biết rằng nó cũng có một giai đoạn đầy khó khăn để trở thành đồ quý thế này không..
Và em đã từng tức giận mà nghĩ rằng, vậy thì đi mà ôm cái bình chết tiệt đó, nó quý giá và anh không muốn mất nó cơ mà!

Từ giây phút đó, em - ghét - cô ấy!
Và hiểu rằng, cô ấy - cũng - ghét - em!

Giờ, với cô ấy - anh vẫn là một điều quý giá - mà cô ấy đã từng đánh mất.

Còn với em, anh là một thứ gì đó cần thiết để em dựa vào, không phải là dựa dẫm phụ thuộc, mà là không thể thiếu, không biết là nó có hơn “ một điều quý giá” không anh nhỉ?

Cô ấy - là một cơn gió thu nhẹ mát.
Và em đã nghĩ rằng mình chẳng thể làm anh dễ chịu hơn cô ấy.
Cô ấy xinh đẹp.
Cô ấy hấp dẫn. Cô ấy trẻ trung

… Nhưng cô ấy chỉ là một cơn gió.
Đến rồi vội đi.
Và em - chỉ nghĩ rằng mình đang ghen tỵ với một cơn gió - đã đi rồi.

Và rồi, có những lúc xao lãng, anh bắt gặp một cơn mưa rào, chợt nhớ lại những ký ức xa xưa…
Nó thật dễ chịu và mát mẻ.

Nhưng, anh à, anh hứa nhé, sau cơn mưa đó, gió thổi, áo khô rồi, anh lại trở về mái nhà hiện tại nhé!

Trong lòng mỗi người đều có nhiều cánh cửa, những đau buồn suy nghĩ, đôi khi không cần thiết phải mở toang cho mọi người cùng thấy.
Pokie (via virgo-man)

Ngôi nhà dù sang trọng đến đâu, bạn vẫn chỉ ngủ trên một chiếc giường. Ô tô dù có tốt đến đâu, vượt quá tốc độ vẫn bị phạt tiền. Túi xách dù đắt tiền đến đâu, cũng chỉ nhiều công dụng hơn một cái túi bóng. Đừng vì mù quáng theo đuổi những thứ không thuộc về mình, mà quên đi hạnh phúc hiện tại.

Cuộc sống và con người vốn dĩ luôn thay đổi, như những ngọn gió không ngừng thổi bao giờ. Gió trời sao mà nắm lấy? Duyên giữa người với người, níu lại bằng gì đây? Thế nên Ra đi và Ở lại, đôi lúc chỉ là một mà thôi. Giống như việc bản thân đang ở một nơi mà lòng hướng về khoảng trời khác thì cho dù không dời chân đi, tự khắc chúng ta cũng đã không thuộc về chốn-hiện-tại nữa rồi.
Anh Khang

Thực ra rất nhiều người con gái không hề quan tâm bạn có nhiều tiền hay không, điều cô ấy quan tâm chỉ là bạn có nỗ lực phấn đấu để thay đổi hiện tại hay không; cô ấy không quan tâm trong cuộc sống liệu bạn có gặp nhiều khó khăn hay không, cô ấy chỉ quan tâm liệu bạn có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã; cô ấy không quan tâm bạn có lãng mạn hay không, điều cô ấy muốn là có thể cảm nhận được tình yêu của bạn mỗi ngày; cô ấy không để ý tình trạng hiện nay của bạn ra sao, cô ấy chỉ muốn biết liệu có thể nhìn thấy được tương lai của hai người hay không.

- Nguồn: weibo | Dịch: Hòa Hỏa

"Con hãy nhớ lấy, sau này đừng tùy tiện khóc trước đàn ông.
Khóc, nhiều nhất cũng chỉ khiến đối phương khó xử, không thể thay đổi gì.

Người yêu thương con thật sự sẽ không dễ dàng khiến con khóc,
Người làm con khóc, hầu hết sẽ không quan tâm đến nước mắt của con!”

Con đường đưa tiễn đầy hoa | Thanh Sam Lạc Thác