Đừng đánh thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với người khác. Bởi vì mỗi người đều có một cá tính khác nhau.

Đừng đặt mục tiêu của mình dựa vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết được những gì tốt nhất cho chính mình.

Đừng cho đi những gì thân thiết và gần gũi nhất. Hãy giữ mãi chúng như một phần cuộc sống của bạn. Vì không có chúng thì cuộc đời bạn sẽ vô nghĩa.

Đừng để cuộc sống vuột khỏi tầm tay, bằng cách sống trong quá khứ hoặc cho tương lai, mà bạn hãy sống thật tốt cho hiện tại.

Đừng thất vọng khi bạn vẫn còn có gì đó để cống hiến. Không có gì thật sự chấm dứt cho đến khi bạn dừng lại không muốn cố gắng nữa.

Đừng sợ hãi khi nhận thức rằng mình là người không hoàn mỹ. Vì khi nhận thức được điều này thì bạn đang trở thành một người hoàn mỹ rồi đó.

Đừng sợ khi đối diện với hiểm nguy. Hãy kiên trì vuợt qua thì bạn mới học được bài học can đảm.

Đừng xua đuổi tình yêu ra khỏi cuộc đời của bạn bằng cách nói rằng nó khó mà tìm được. Cách nhanh nhất để tìm được tình yêu là cho tình yêu, nhưng khi được tình yêu thì bạn đừng nên nắm giữ nó quá chặc, vì như vậy thì bạn sẽ bị mất nó rất mau.

Đừng bỏ quên ước mơ của bạn. Nếu không có mơ ước thì sẽ không có mục đích. Cuộc sống mà thiếu mục đích cũng như chim gãy cánh không muốn bay cao.

Đừng đi qua đời sống quá nhanh vì bạn không những chỉ quên đi nơi bạn đã đến mà còn quên cả hướng đi tới của chính mình. Cuộc sống không phải là một cuộc chạy đua, nó là một hành trình mà bạn có thể tận hưởng từng bước một.

"Đừng bao giờ nói ra những lời lẽ khó nghe khi tâm trạng không tốt. Bạn sẽ có nhiều cơ hội để thay đổi tâm trạng, nhưng bạn sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa đổi những gì bạn đã nói ra."

{Sưu Tầm}

"Khi một người bỏ bạn ra đi rồi lại quay trở về, điều bạn nghĩ tới không còn là việc lo sợ người ấy lại bỏ đi mà sẽ là một ngày nào đó có lẽ bạn sẽ bỏ đi.."

"Nếu có ai đó đột nhiên không tốt đẹp như những gì bạn vẫn thường nghĩ về họ, thì cũng chưa chắc là họ đã thay đổi,mà có thể là bạn đã đánh giá sai về họ ngay từ đầu, họ vốn chưa bao giờ tử tế."

{Minh Nhật}
des by tmn@Kitesvn.com

Không có nước mắt, không có phẫn nộ, con người khi đau khổ nhất, lại trở nên chết lặng….

— [st]

"Đừng bao giờ nói ra những lời lẽ khó nghe khi tâm trạng không tốt. Bạn sẽ có nhiều cơ hội để thay đổi tâm trạng, nhưng bạn sẽ không bao giờ có cơ hội để sửa đổi những gì bạn đã nói ra."

{Sưu Tầm}
des by Aqua@Kitesvn.com

"Đôi lúc người ta không muốn tìm hiểu sự thật, không phải vì họ sợ bị tổn thương, mà chỉ đơn giản là họ muốn cho người khác 1 con đường để trở về."

{Sưu Tầm}
des by |Invisible|@Kitesvn.com

Khi một người bỏ bạn ra đi rồi lại quay trở về, điều bạn nghĩ tới không còn là việc lo sợ người ấy lại bỏ đi mà sẽ là một ngày nào đó có lẽ bạn sẽ bỏ đi..

"Một người đàn ông yêu một cô gái, chính là yêu chí khí tiến thủ của cô ấy, yêu dung nhan xinh đẹp của cô ấy, sự thông tuệ độc đáo của cô ấy. Biết bao người có thể yêu được dấu ấn mà thời gian lưu lại trên gương mặt của cô ấy? Yêu được trái tim bị cuộc sống cứa đến chằng chịt sẹo của cô ấy?"

"Năm hai mươi tuổi, bạn đã làm những gì?
Bạn đã chín chắn chưa?
Đã lập gia đình chưa?
Có nhớ về năm tháng vội vã đó của bạn hay không?
Có bật khóc vì những cuộc chia tay không thể tránh khỏi trong cuộc đời mình hay không?
Bạn vẫn còn nhớ?
Hay là đã quên?
Có còn lưu giữ hình ảnh của những con người ấy trong trái tim mình hay không?
Đã vơi lòng… trước tuổi xuân hay chưa?”



phụ nữ và 7 vai trong cuộc đời. Tác giả : Minh Chính (ĐH XHNV)

với anh trai : “Tuổi thơ bước cùng nhau, trưởng thành chia đôi ngã, dù thế nào vẫn mãi là anh em”

với em trai “: “Nếu hạnh phúc là tấm chăn hẹp thì có mấy khi chị để em chịu lạnh đâu em”

với một nửa “ "Người vẫn chờ cửa anh mỗi tối ngoài mẹ… là em". thường đàn ông khi lớn mới hiểu được lòng mẹ, và khi sa cơ lỡ vận sẽ hiểu được lòng vợ

với con yêu “Mẹ là một điều gì đó rất thiêng liêng. Con mạnh mẽ lên từ trong chính sự dịu dàng của mẹ. Đứng trước người con thương, hãy cứ là chàng trai kiên cường nhất. Nhưng về với mẹ rồi, con có quyền được bé dại nghe không”

với cháu yêu :”bà sợ một ngày sẽ thành đứa trẻ…lạc đường về nhà và quên mất người thương”

Giữ mình


GIỮ MÌNH.

Mỗi sớm thức dậy tôi luôn dành ra vài giây để nhắc nhở bản thân mình.

Giữ mình không nổi nóng khi mỏi mệt.
Giữ mình không nhu nhược truớc sai lầm.
Giữ mình không hài lòng với một vài điều.
Giữ mình truớc những cám dỗ chết người từ cuộc sống.

Tôi không phải là thần thánh đâu, tôi cũng là một người bình thường thôi, và đã từng là một người rất tệ.

Sống ích kỉ chỉ biết cảm xúc của bản thân mà không quan tâm tới cảm xúc của người khác. Tôi hay nổi nóng, dễ chán nản và không kiên trì.

Hay chỉ trích người khác mà không nhìn lại bản thân mình, đó cũng là một điều mà tôi đã từng sai.Học cách giữ lại những lời nói cay nghiệt và thay vaò đó là những lời động viên, những lời chia sẻ chân thành và nhìn vaò những điều tốt của người khác.

Bản thân tôi cũng có rất nhiều thất bại trong cuộc sống, với gia đình với bạn bè và trong công việc. Tôi không hài lòng với bản thân mình để tự nhủ mình cố gắng hơn trong cách sống, cách yêu thương.

Cũng đã từng chán nản và gục ngã như bao người khác, cũng bướng bỉnh, ngây dại. ..đó là một phần của qúa khứ..và tôi đã dần từ bỏ.

Sống đơn giản với hai chữ GIỮ MÌNH. Nghĩ thật nhiêù truớc khi làm một việc gì đó.Có thể chưa làm được tất cả ngay nhưng tôi sẽ từng bước làm lại.

Thắp sáng cuộc đời mình bằng chính tâm hồn mình vậy!

Còn bạn thì sao?

Những ngày buồn


NHỮNG NGÀY BUỒN...
Những ngày buồn là những ngày dù cho tôi có cố gắng thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn phải tự an ủi mình:
-Mày chưa làm đúng cách đó thôi.
Những ngày buồn là những ngày dù có rất nhiều người sẵn sàng lắng nghe những gì tôi chia sẻ nhưng lại chẳng có ai sẵn sàng lắng nghe những điều tôi muốn nói đến tận cùng.
Những ngày buồn là những ngày giữa tháng năm mùa hạ oi nồng, cái nóng hừng hực bốc lên, một mình tôi đi giữa cái nắng chói chang, nghe những giọt mồ hôi ướt đầm cả áo, nghe cái bóng xanh xao đi bên cạnh thì thào:
- Đường vắng quá, có phải không?
Những ngày buồn là những ngày tôi thực sự thấy thế giới mình bó hẹp lại dù cho tôi đã và đang cố gắng để nới rộng nó từng ngày.Những mối quan hệ dần trở nên mờ nhạt,những người bạn thân quen bỗng trở nên xa lạ hơn bao giờ, những người xa lạ lại càng xa lạ hơn.Tôi gặp lại họ vào một chiều chênh chao nắng, tôi cười và họ đáp trả.Tôi tiếp tục đi con đường tôi và họ đi con đường của họ.Có lẽ cái nhếch môi mờ nhạt để chào nhau cũng không cần thiết nữa rồi.
Những ngày buồn là những ngày tôi bỗng cảm thấy có quá nhiều thứ khác so với trước đây.Ờ mà cũng phải thôi, trái đất vẫn quay, vậy thì có lý do gì mà mọi vật không đổi khác? Họa chăng chỉ có những người vô tri mới không bị những vồ vập, va vấp của cuộc sống làm cho chai sần.Và rồi tôi nhận ra, mấu chốt của vấn đề không phải là cái gì đã thay đổi mà cái chính là góc nhìn của tôi đã thay đổi từ bao giờ.Nó mở rộng ra nhưng lại đau buồn hơn trước.Có lẽ cận cũng là một lợi thế không nên được chữa lành.
Những ngày buồn là những ngày dù có rất nhiều thứ phải làm, phải học, ngày mai còn rất nhiều thứ quan trọng mà tôi vẫn chưa kịp chuẩn bị xong,tôi lại tự trách mình sao phí lãng thời gian đến thế nhưng tôi vẫn không sao tập trung vào được những con chữ, con số mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ gắn với sự nghiệp của tôi suốt cả cuộc đời.
Có một đôi lúc nào đó, tôi cũng tự vẽ lên cho mình những mơ ước,những lối đi nhưng lại chưa bao giờ đủ can đảm để thực hiện chúng.Lý trí bao giờ cũng thắng khi chữ nghĩa, chữ tình đã ăn sâu vào tâm trí của mỗi con người và nó bao giờ cũng chọn cách có chỉ số an toàn cao hơn.
Những ngày buồn là những ngày tôi tự cười với chính bản thân mình rằng:
-Biết bao giờ mày mới trở nên có ích được đây?
Những ngày buồn là những ngày dù cho có ai bên cạnh tôi đi nữa, tôi vẫn chỉ thấy cái bóng nhỏ bé của mình in trên mặt đường, cô độc và nhỏ nhoi.

- Trong mắt người ngoài , tôi là 1 người lạnh lùng , ít nói : )
- Trong mắt bạn bè , tôi là 1 người nói nhiều đến phát sợ :))
- Trong mắt người thân , tôi lại là 1 người vô tâm và cứng đầu : )
- Nhưng khi tôi một mình thì lại là 1 người mang nhiều tâm sự ..

Em biết rằng, trong một phút giây nào đó, anh sẽ bất chợt nhớ đến một người nào đó… không phải em.

Em không biết khoảnh khắc đó, em có ghen không nữa, nhưng nó làm em nghẹt thở, suy nghĩ, và cuối cùng vẫn nhắc mình phải bình tĩnh…

Cô ấy - trước đây chả làm em ghét.
Vì đơn giản với em đó cũng chỉ như một cơn mưa rào. Mưa rồi, chỉ làm ướt đường, rồi sẽ khô nhanh thôi…

Em đợi chờ lúc khô ráo đó, dè dặt và cẩn thận, như một đứa trẻ bước vào một nơi mới lạ… Em thấy rằng nơi ấy thật lạ, thật đẹp, thật thoải mái.. Và cũng chẳng có bất kỳ thứ gì gây khó khăn với em.
Có lẽ, đó là không gian của riêng em thật rồi…

Nhưng đâu phải cái gì cũng bằng phẳng như mình nghĩ và mình mong muốn.

Cô ấy ghét em. Vì nghĩ em đã cướp mất một điều quý giá của cô ấy.

Vậy là, cô ấy - đang ngầm trách em ?

Vậy là, bước chân đầu tiên vào nơi đó, chính là bước chân sai lầm ?


Cô ấy - và - anh - đã từng yêu nhau.
Khoảng thời gian chẳng dài, cũng không phải ngắn, nhưng nhiều tình cảm và hồi ức.

Em đã nghĩ rằng, mình quan trọng.

Nhưng, cô ấy - như một chiếc bình cổ vậy, càng cổ càng quý.
Có lần, em đã chạm vào chiếc bình quý giá ấy, và anh đã mắng em, đừng chạm vào nó, cô có biết rằng nó cũng có một giai đoạn đầy khó khăn để trở thành đồ quý thế này không..
Và em đã từng tức giận mà nghĩ rằng, vậy thì đi mà ôm cái bình chết tiệt đó, nó quý giá và anh không muốn mất nó cơ mà!

Từ giây phút đó, em - ghét - cô ấy!
Và hiểu rằng, cô ấy - cũng - ghét - em!

Giờ, với cô ấy - anh vẫn là một điều quý giá - mà cô ấy đã từng đánh mất.

Còn với em, anh là một thứ gì đó cần thiết để em dựa vào, không phải là dựa dẫm phụ thuộc, mà là không thể thiếu, không biết là nó có hơn “ một điều quý giá” không anh nhỉ?

Cô ấy - là một cơn gió thu nhẹ mát.
Và em đã nghĩ rằng mình chẳng thể làm anh dễ chịu hơn cô ấy.
Cô ấy xinh đẹp.
Cô ấy hấp dẫn. Cô ấy trẻ trung

… Nhưng cô ấy chỉ là một cơn gió.
Đến rồi vội đi.
Và em - chỉ nghĩ rằng mình đang ghen tỵ với một cơn gió - đã đi rồi.

Và rồi, có những lúc xao lãng, anh bắt gặp một cơn mưa rào, chợt nhớ lại những ký ức xa xưa…
Nó thật dễ chịu và mát mẻ.

Nhưng, anh à, anh hứa nhé, sau cơn mưa đó, gió thổi, áo khô rồi, anh lại trở về mái nhà hiện tại nhé!

Trong lòng mỗi người đều có nhiều cánh cửa, những đau buồn suy nghĩ, đôi khi không cần thiết phải mở toang cho mọi người cùng thấy.
Pokie (via virgo-man)

Ngôi nhà dù sang trọng đến đâu, bạn vẫn chỉ ngủ trên một chiếc giường. Ô tô dù có tốt đến đâu, vượt quá tốc độ vẫn bị phạt tiền. Túi xách dù đắt tiền đến đâu, cũng chỉ nhiều công dụng hơn một cái túi bóng. Đừng vì mù quáng theo đuổi những thứ không thuộc về mình, mà quên đi hạnh phúc hiện tại.

Cuộc sống và con người vốn dĩ luôn thay đổi, như những ngọn gió không ngừng thổi bao giờ. Gió trời sao mà nắm lấy? Duyên giữa người với người, níu lại bằng gì đây? Thế nên Ra đi và Ở lại, đôi lúc chỉ là một mà thôi. Giống như việc bản thân đang ở một nơi mà lòng hướng về khoảng trời khác thì cho dù không dời chân đi, tự khắc chúng ta cũng đã không thuộc về chốn-hiện-tại nữa rồi.
Anh Khang

Thực ra rất nhiều người con gái không hề quan tâm bạn có nhiều tiền hay không, điều cô ấy quan tâm chỉ là bạn có nỗ lực phấn đấu để thay đổi hiện tại hay không; cô ấy không quan tâm trong cuộc sống liệu bạn có gặp nhiều khó khăn hay không, cô ấy chỉ quan tâm liệu bạn có thể đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã; cô ấy không quan tâm bạn có lãng mạn hay không, điều cô ấy muốn là có thể cảm nhận được tình yêu của bạn mỗi ngày; cô ấy không để ý tình trạng hiện nay của bạn ra sao, cô ấy chỉ muốn biết liệu có thể nhìn thấy được tương lai của hai người hay không.

- Nguồn: weibo | Dịch: Hòa Hỏa

"Con hãy nhớ lấy, sau này đừng tùy tiện khóc trước đàn ông.
Khóc, nhiều nhất cũng chỉ khiến đối phương khó xử, không thể thay đổi gì.

Người yêu thương con thật sự sẽ không dễ dàng khiến con khóc,
Người làm con khóc, hầu hết sẽ không quan tâm đến nước mắt của con!”

Con đường đưa tiễn đầy hoa | Thanh Sam Lạc Thác