Em biết rằng, trong một phút giây nào đó, anh sẽ bất chợt nhớ đến một người nào đó… không phải em.

Em không biết khoảnh khắc đó, em có ghen không nữa, nhưng nó làm em nghẹt thở, suy nghĩ, và cuối cùng vẫn nhắc mình phải bình tĩnh…

Cô ấy - trước đây chả làm em ghét.
Vì đơn giản với em đó cũng chỉ như một cơn mưa rào. Mưa rồi, chỉ làm ướt đường, rồi sẽ khô nhanh thôi…

Em đợi chờ lúc khô ráo đó, dè dặt và cẩn thận, như một đứa trẻ bước vào một nơi mới lạ… Em thấy rằng nơi ấy thật lạ, thật đẹp, thật thoải mái.. Và cũng chẳng có bất kỳ thứ gì gây khó khăn với em.
Có lẽ, đó là không gian của riêng em thật rồi…

Nhưng đâu phải cái gì cũng bằng phẳng như mình nghĩ và mình mong muốn.

Cô ấy ghét em. Vì nghĩ em đã cướp mất một điều quý giá của cô ấy.

Vậy là, cô ấy - đang ngầm trách em ?

Vậy là, bước chân đầu tiên vào nơi đó, chính là bước chân sai lầm ?


Cô ấy - và - anh - đã từng yêu nhau.
Khoảng thời gian chẳng dài, cũng không phải ngắn, nhưng nhiều tình cảm và hồi ức.

Em đã nghĩ rằng, mình quan trọng.

Nhưng, cô ấy - như một chiếc bình cổ vậy, càng cổ càng quý.
Có lần, em đã chạm vào chiếc bình quý giá ấy, và anh đã mắng em, đừng chạm vào nó, cô có biết rằng nó cũng có một giai đoạn đầy khó khăn để trở thành đồ quý thế này không..
Và em đã từng tức giận mà nghĩ rằng, vậy thì đi mà ôm cái bình chết tiệt đó, nó quý giá và anh không muốn mất nó cơ mà!

Từ giây phút đó, em - ghét - cô ấy!
Và hiểu rằng, cô ấy - cũng - ghét - em!

Giờ, với cô ấy - anh vẫn là một điều quý giá - mà cô ấy đã từng đánh mất.

Còn với em, anh là một thứ gì đó cần thiết để em dựa vào, không phải là dựa dẫm phụ thuộc, mà là không thể thiếu, không biết là nó có hơn “ một điều quý giá” không anh nhỉ?

Cô ấy - là một cơn gió thu nhẹ mát.
Và em đã nghĩ rằng mình chẳng thể làm anh dễ chịu hơn cô ấy.
Cô ấy xinh đẹp.
Cô ấy hấp dẫn. Cô ấy trẻ trung

… Nhưng cô ấy chỉ là một cơn gió.
Đến rồi vội đi.
Và em - chỉ nghĩ rằng mình đang ghen tỵ với một cơn gió - đã đi rồi.

Và rồi, có những lúc xao lãng, anh bắt gặp một cơn mưa rào, chợt nhớ lại những ký ức xa xưa…
Nó thật dễ chịu và mát mẻ.

Nhưng, anh à, anh hứa nhé, sau cơn mưa đó, gió thổi, áo khô rồi, anh lại trở về mái nhà hiện tại nhé!
Like để cập nhật nhiều truyện cười mới !