Chia tay rồi, từ xa lạ đến thân thuộc, rồi từ thân thuộc trở thành xa lạ, thậm chí chẳng thể nào làm bạn nữa…

Chia tay rồi, thành phố này nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng một khi đã tránh thì chẳng bao giờ có cơ hội gặp lại nhau…

Chia tay rồi, vẫn biết đối phương ở nơi nào, vẫn biết đến những nơi nào có thể tìm được người kia, nhưng còn lý do gì để tìm nhau nữa? Đôi lúc muốn gạt lòng lướt qua chỉ mong tình cờ một lần chạm mặt, nhưng rồi cũng không đủ dũng khí. Buông tay rồi, không nên tìm lại quá khứ…

Chia tay rồi, đâu còn gì ràng buộc chúng ta? Chúng ta lảng tránh những cơ hội có thể nhìn thấy nhau, để rồi sau đó thầm hi vọng được gặp lại một lần. Gặp lại rồi thì được gì? Còn tò mò gì về cuộc sống của người kia? Tò mò rằng người kia sống có tốt không? Có khi nào đau buồn và dat dứt như mình không? Nhưng có hay không thì nào có liên quan gì đến cuộc đời của ta nữa?

Không liên quan, không còn liên quan nữa, và có thể cả đời này sẽ chẳng bao giờ còn liên quan...khi đã lựa chọn buông tay rồi, thì chỉ có thể chấp nhận làm người dưng.


Moctieungu | Chỉ còn là người dưng

(copy & paste please source: Moctieungus tumblr)
Like để cập nhật nhiều truyện cười mới !