Có một vài người bạn, họ đến với đời ta một cách lặng lẽ rồi cũng đi hệt như lúc đến. Nhưng buồn hơn cả là chính ta cũng thầm chấp nhận sự rời đi của họ. Không buồn, không tiếc, cũng không níu giữ! Bởi ta cho rằng, một người khi đã muốn rời đi thì dù có cố giữ cách nào cũng trở nên vô nghĩa, vì vậy ta để họ đi…
Thứ tình bạn ấy không tồn tại quá lâu, vậy mà lại đủ làm cho con tim sứt sẹo để không thể mở lòng cho những người bạn mới, xứng đáng hơn!
Like để cập nhật nhiều truyện cười mới !